Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguồn gốc và văn minh Bách Việt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguồn gốc và văn minh Bách Việt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Những nét tiêu biểu của nền văn minh Việt Nam

Nói theo ngôn ngữ chủng học, Việt Nam là một trong những cái nôi loài người, thì nền văn minh Việt Nam cũng là nền văn minh cổ nhất thế giới nói chung và Châu Á nói riêng. Danh xưng Lạc Việt, Đại Việt và Đại Nam biểu trưng ba sắc thái đặc biệt của nền văn minh Việt Nam, trải qua ba thời kỳ dài hơn bốn nghìn năm của lịch sử dân tộc.
Cần phân tích những nét tiêu biểu của nền văn minh Việt Nam trong ba thời kỳ nói trên để thấy rõ nó là một thực thể khác biệt với các nền văn minh khác, nhất là các nền văn minh mà nó có liên hệ, gần gũi như văn minh Chàm, văn minh Trung Quốc.
Nền văn minh Lạc Việt (từ khởi thủy đến thế kỷ 3 trước Công Nguyên) xuất hiện với tất cả vẻ rực rỡ huy hoàng của một nền văn minh nông nghiệp mà đỉnh cao là ở thời kỳ Hùng Vương, thời kỳ đồng thau phát triển (thời kỳ Đông Sơn).
Nói thời kỳ Hùng Vương là thời kỳ tiêu biểu của nền văn minh Lạc Việt bởi vì nó mang tính chất khai sáng ở tất cả các mặt.

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

ĐÂU LÀ MẪU NGƯỜI CỦA VĂN HÓA VIỆT ?

Hợp mặt văn hóa kỳ 4 ‘PHONG CHÂU MỞ HỘI TIÊN RỒNG’ do nhóm Vietology của GS Trương Bổn Tài tổ chức tại San Jose, GS Lưu Văn Vịnh có đưa ra tiêu chuẩn HIỀN LÀNH làm đại diện cho mẫu người của Văn Hóa Việt và lấy Trạng Trình Nguyễn Bính Khiêm làm người tiêu biểu. Theo tôi, nói thế chưa được chính xác, giờ muốn thưa lại cùng GS các điểm sau đây:
1.     Về Văn Hóa Việt Với Con Lý Số Chỉ Ra Mẫu Người Văn Hóa:
Điều đặc biệt hơn mọi nền văn hóa của nhân loại, Văn Hóa Việt có hai nhánh văn hóa: VĂN HÓA HỮU NGÔN (VHHN) và VĂN HÓA VÔ NGÔN (VHVN)
@ Văn Hóa Hữu Ngôn: dùng lời nói và chữ viết để diễn ý. Đây là thể loại văn hóa thông dụng cho cả Đông Tây, xưa và nay. Cái đáng nói của văn hóa nầy là nó được xây dựng trên ý niệm của con người đặt lên trên sự vật: “Người là thước đo mọi sự” Protagoras.
Sự xác định giá trị không theo tiêu chuẩn khách quan minh triết mà đánh giá tốt xấu, đúng sai dựa vào cảm tính cá nhân cho là có lý “cái gì có lý là thực và cái gì thực là hợp lý” (Hegel), lấy ý của ta đặt trên sự vật, khiến nó mang tính cách nói về hay mô tả sự vật bằng ngôn ngữ chứ không là cái chính sự vật nó hiển lộ ra như chính nó, đây là điều lầm lạc tệ hại của nền văn hóa triết tây và cũng là sự khác biệt giữa triết Tây và Minh Triết Việt.