Nguyễn Thị Thanh Tuyền Nếu ngày ấy không xảy ra thì giờ đây tôi đã có một mái ấm gia đình nhỏ, đầy ấm áp tình yêu thương và đang quây quần bên nhau như bao gia đình khác.
Nhưng giờ đây thay vì đi chúc Tết mọi người thì tôi ở nhà để suy nghĩ và ngẫm lại.
Nhưng giờ đây thay vì đi chúc Tết mọi người thì tôi ở nhà để suy nghĩ và ngẫm lại.
Có thực sự hôm nay là sáng ngày mùng Một tết không? Sao không khí gia đình chồng mình lạnh tanh? Không một lời chúc tết, không một nụ cười … sao không giống bao cái Tết đã qua.
Năm nay là năm thứ 3 tôi về ăn tết ở nhà chồng. Tôi còn nhớ sáng mùng một tết, nhiệm vụ đầu tiên của mình là bỏ tiền vào bao lì xì, chuẩn bị cho Chồng chúc tết Ba Mẹ và lì xì cho các em. Cả nhà tôi rộn rã tiếng cười vui. Sau tiết mục lì xì là tôi phải tất bật nấu rất nhiều món ăn ngon để cúng và sau đó gia đình cùng thưởng thức, tiếp theo vợ chồng tôi cùng các em đi chúc tết Ông Bà, Chú, Bác ...
Bàn thờ Anh Lê Công Nhựt
















